Giá trị của bó rau - Tại sao chúng ta cứ phải tỏ ra quyền lực với những người nghèo khó? Câu chuyện buồn về bà lão bán rau giữ chứ Tín khiến người đọc không khỏi xúc động. “Ăn rau không chú ơi?”, một giọng khàn khàn, run run làm anh giật mình. Trước mắt anh, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn, bên cạnh là vài mớ rau muống xấu mà có lẽ cho cũng không ai lấy. “Ăn hộ tôi mớ rau…!”, giọng bà cụ vẫn khẩn khoản cùng ánh mắt gần như van ơn. Liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, bần thần một lát rồi chợt quay đi, anh đáp nhanh: “Dạ, cháu không bà ạ.” Anh chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác đó vụt qua nhanh. “Mình thương người thì ai thương mình”, cái suy nghĩ ích kỷ của con người thời nay lại nhen lên trong đầu anh. “Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi!”, tiếng bà cụ yếu ớt. “Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn ăn!”, tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ. Anh ngoái lại, cau mày đợi cô gái đi khuất. Quay xe lại...